Ngụy Mịch Thành vốn dĩ đang mừng thầm vì vợ mình cuối cùng cũng chấp nhận mọi việc, nhưng vừa thấy vẻ mặt cô đanh lại, hắn biết ngay lại sắp có chuyện chẳng lành. Hắn lập tức thấy đau đầu như bị búa bổ. Hắn lặng lẽ đặt chiếc hộp cơm lên bàn, ngồi xuống chiếc ghế gỗ, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn vợ.
Lâm Mãn Chi bị hắn nhìn chằm chằm, trong lòng không khỏi có chút chột dạ. “Anh sao lại cứ im re thế? Hết lời để nói rồi sao? Anh có phải đang nghĩ đúng ý của em không?”
Ngụy Mịch Thành thật sự không tài nào hiểu nổi, sao vợ hắn càng có tuổi tính tình lại càng khó chiều. “Em có phải đang bước vào cái tuổi tiền mãn kinh rồi không? Sao dạo này cứ hậm hực như bà la sát thế?”
Lâm Mãn Chi tức đến tím mặt, trừng mắt lườm hắn, dùng hết sức đ.ấ.m một cái vào vai chồng. “Em mới chỉ ngoài ba mươi, tiền mãn kinh cái nỗi gì!”
Ngụy Mịch Thành cũng nhận ra mình đã chạm vào chỗ nhạy cảm của vợ, vội vàng lái sang chuyện khác: “Em vất vả lắm mới đến thăm anh một chuyến, lẽ nào chỉ để đến đây cãi nhau thôi sao?”
Lâm Mãn Chi hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt mặt sang chỗ khác. Dĩ nhiên cô không đến đây để gây gổ. Cô đã mất rất nhiều thời gian để tô son điểm phấn, diện chiếc váy hoa nhỏ xinh xắn nhất. Nhưng sau khi nhìn thấy Dương Niệm Niệm, cô bỗng nhiên thấy mất hết tự tin, nhất là khi nhớ lại những lời chồng nói trước đó. Cô cảm thấy thời xuân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222701/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.