Tôn Lệ Vinh thấy Dương Niệm Niệm nói có lý, nhưng vẫn còn chút lo lắng: “Nhưng tôi làm gì có bằng chứng xác đáng? Em chồng tôi sẽ chẳng tin lời tôi nói đâu. Kiểu gì cô ấy cũng bảo tôi bịa đặt ấy chứ.”
Dương Niệm Niệm cười tủm tỉm: “Cô ấy đang sốt ruột tìm con, giờ có mục tiêu đáng ngờ nhất rồi thì làm sao có thể bỏ qua được? Nếu thật sự đứa bé bị chồng cô ấy giấu đi, thì khi tìm thấy con rồi, cô ấy nhất định sẽ đội ơn cô lắm. Biết đâu cái cửa hàng này lại về tay cô thật thì sao?”
Tư tưởng của Tôn Lệ Vinh không kìm được mà chạy theo lời cô, tưởng tượng đến cảnh mình được làm chủ cửa hàng, cô ta cười tít cả mắt. “Cô gái, cô thông minh thật đấy. Cô có thích bộ quần áo nào không? Cứ chọn thoải mái đi, tôi sẽ bớt giá đặc biệt cho.”
Dương Niệm Niệm xua tay: “Tôi chợt nhớ ra trong nhà còn có chút việc, lần sau tôi sẽ quay lại. Nếu cửa hàng này thật sự thuộc về cô, thì cô nhớ ưu ái cho tôi nhé!”
Tôn Lệ Vinh vui vẻ ra mặt: “Yên tâm! Nhất định sẽ ưu đãi cho cô mà.” Cô ôm đứa bé tiễn hai người ra cửa. Đi được vài bước, chỉ số thông minh của cô ta đột nhiên như được thắp sáng: “Ơ, khoan đã. Sao cô biết cửa hàng này không phải của tôi?”
Dương Niệm Niệm chẳng đỏ mặt, tim cũng chẳng đập nhanh chút nào, cứ thế nói dối ngọt xớt, chẳng mảy may biến sắc: “Cô vừa nói mà, cô không nhớ sao?”
Trịnh Tâm Nguyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222699/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.