Dương Niệm Niệm biết Cù Hướng Hữu không phải người ba hoa chích chòe, nói lời suông. Nếu không có mười phần chắc chắn, ít nhất cũng phải nắm chắc tám chín phần hắn mới dám bạo miệng nói ra như vậy.
Cô suy nghĩ một lát, xâu chuỗi lại tất cả sự tình.
“Nói cách khác, một công ty nước ngoài đặc biệt cử người đến đây để tìm kiếm một nhà máy có thể hợp tác lâu dài. Nhà máy Lần Thịnh không đủ khả năng nhận được mối làm ăn béo bở này, nên muốn mượn tay người khác, nhân cơ hội này làm cho xưởng của chúng ta đóng cửa. Sau đó, hắn sẽ lợi dụng tiếng tăm của anh để cướp lấy hợp đồng và gầy dựng lại sản nghiệp của hắn?”
Cù Hướng Hữu vừa gật gù vừa lắc đầu. “Lưu Thắng đúng là muốn mượn đao g.i.ế.c người, nhưng với những gì tôi hiểu về hắn, có lẽ hắn còn định ‘tá ma g.i.ế.c lừa’, lôi kéo những công nhân cũ về rồi lại tìm cách hất cẳng tôi sang một bên.”
Hắn hiểu rõ, Lưu Thắng sẽ chẳng bao giờ chịu để hắn làm xưởng trưởng.
Dương Niệm Niệm chưa từng tiếp xúc nhiều với Lưu Thắng, nhưng cô tin lời Cù Hướng Hữu. Cô cầm bản hợp đồng trên tay, nghiêm túc nói. “Mối làm ăn này quả thực là miếng mồi béo bở. Bất cứ nhà máy nào nhận được nó cũng có thể một bước phất lên như diều gặp gió.”
Cù Hướng Hữu gật đầu đồng tình. “Chắc chắn có rất nhiều người dòm ngó miếng mồi ngon này, nhưng yêu cầu của bên đối tác rất cao, ở Hải Thành không có nhiều nhà máy đủ khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222694/chuong-468.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.