Phương Hằng Phi lo sợ mẹ hắn sẽ làm càn, hắn nghiêm mặt dặn dò:
“Nếu Tuệ Oánh mà đi báo công an, mẹ sẽ phải vào tù, công việc nhà nước của con cũng tiêu tan. Mẹ đừng có mà làm càn, chuyện thằng bé, con sẽ tự lo liệu, mẹ đừng nhúng tay vào.”
Bà Phương chẳng thèm nghe lọt tai: “Con có mưu kế gì hay ho hơn chắc?”
Trong lòng Phương Hằng Phi bực dọc: “Con đang tự nghĩ cách đây mà! Dù sao thì mẹ cũng đừng có đụng vào nó.”
Bà Phương liếc nhìn căn phòng nơi thằng bé đang ngủ say sưa, ánh mắt độc địa lại dấy lên ý nghĩ đen tối.
“Nếu không thể cho nó chết, thì cứ đem bán nó đi, may ra cũng đổi được chút tiền tiêu vặt.”
Phương Hằng Phi thoáng động lòng, hắn trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Thế thì phải nghĩ cách để Tuệ Oánh tưởng đây chỉ là một tai nạn, không thể để cô ta nghi ngờ chúng ta được.”
Bà Phương một bụng những mưu đồ đen tối, những mánh khóe thiếu đạo đức bà ta lại thuộc làu, vẻ mặt dữ tợn nói:
“Chuyện này mà chẳng dễ như trở bàn tay sao? Hai hôm nữa con phải về Hải Thành, lúc đó cứ nói là mẹ đi theo con. Cái con bé Tuệ Oánh đó chắc chắn sẽ nhờ chị dâu nó trông thằng bé. Chị dâu nhà nó một tay trông hai đứa, thế nào mà chẳng có lúc lơ là. Chúng ta chỉ cần tìm cơ hội bế nó đi là xong.”
Phương Hằng Phi thấy cách này khả thi nhưng vẫn còn lo lắng: “Mình đâu phải dân buôn trẻ con chuyên nghiệp, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222690/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.