Đêm qua tuyết không rơi nhiều, chỉ phủ một lớp mỏng manh.
Hôm nay trời nắng, nhưng cái nắng Đông rét buốt chẳng mang chút hơi ấm nào. Mặt trời cứ treo lơ lửng trên cao như chiếc bóng đèn, chỉ có ánh sáng mà không có nhiệt độ. Gió bấc thổi qua mặt rát như d.a.o cứa, buốt cả mang tai. Lục Thời Thâm khẽ đưa tay kéo chiếc mũ len trùm kín đầu cho vợ, rồi cả hai sóng vai nhau bước đi đến khu nhà ăn.
Lúc này, ở nhà của Đào Hoa. Cô ấy cứ loay hoay trước gương, soi đi soi lại mãi lớp phấn son trên mặt. Muốn tẩy đi thì sợ mích lòng Lâm Mãn Chi, không tẩy thì ngại ngùng không dám ra ngoài. Đang lúc hoang mang rối bời, bỗng Diêm Đại Phúc đẩy cửa bước vào.
"Thu dọn xong chưa? Mình đi thôi."
Vừa vào đến nhà, Diêm Đại Phúc còn chưa nhìn rõ mặt vợ đã vội cất tiếng gọi. Đào Hoa nghe vậy, vội buông chiếc gương xuống, quay người định bước theo anh.
"Xong rồi, đi thôi!"
Diêm Đại Phúc vừa định quay lưng bước ra, vô tình lướt mắt qua mặt vợ, anh ta trợn tròn mắt, gân cổ lên gào ầm ĩ.
"Em làm cái trò gì đấy? Mặt mũi bôi trát như đ.í.t khỉ thế kia?!"
Đào Hoa sờ sờ lên mặt, lí nhí đáp: "Lâm Mãn Chi trang điểm cho em, bảo để lên sân khấu biểu diễn."
"Em múa lân à?" Diêm Đại Phúc trợn tròn mắt, "Trang điểm kiểu gì mà trông cứ như hề, làm cái trò gì thế?"
Nghe chồng cứ một câu "trông như hề", hai câu "trông như hề", Đào Hoa xấu hổ đến muốn độn thổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222681/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.