Khương Dương liếc nhìn Đỗ Vĩ Lập, rồi quay sang Dương Niệm Niệm, nhẹ nhàng dặn dò: "Chị đừng để ý lời hắn, cứ vào đi. Chúng em sẽ đợi chị ở ngoài này, không phải vội đâu."
"Này, đây có phải cách đối xử với bạn bè không hả?" Đỗ Vĩ Lập chống nạnh, lớn tiếng phản đối. "Mấy chị em các người tình sâu nghĩa nặng với nhau, bỏ mặc tôi ở đây chịu đói, chịu rét. Trời lạnh thế này, tôi khổ sở thế này, lòng dạ mấy người không thấy áy náy sao?"
"Xí!" Cả Khương Dương, Khương Duyệt Duyệt và Dương Niệm Niệm đồng thanh.
Đỗ Vĩ Lập mặt mũi như ăn phải ớt, nhưng cũng đành chịu thua.
"Được rồi, được rồi, tôi chịu thua. Cô mau vào điểm danh đi! Kẻo Lục đoàn trưởng lại tưởng cô bị bắt cóc, lúc đó không biết sẽ lo lắng đến mức nào nữa."
Nghe vậy, Dương Niệm Niệm véo má Khương Duyệt Duyệt một cái, cười tươi rói nói: "Chị vào chút thôi, rồi ra ngay. Hai đứa vào trong xe ngồi đi, ngoài này lạnh."
Nói xong, cô quay người chạy thẳng vào cổng đơn vị.
Bên trong, chị Đào Hoa đang hăng say cùng đội múa hát tập văn nghệ. Vừa thấy Dương Niệm Niệm trở về, chị dừng lại, tò mò hỏi: "Em dâu, người nhà cô không vào cùng à?"
Dương Niệm Niệm cười tươi đáp: "Chị Đào Hoa à, người nhà em đang đợi ngoài cổng. Họ ở quê ra chơi mấy hôm, em tính dẫn họ đi thăm thú thành phố. Chị nhắn giúp em với Thời Thâm nhé, bảo là trưa nay em đi cùng người nhà, tối sẽ về."
Dương Niệm Niệm nhờ vả, Đào Hoa cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222669/chuong-443.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.