Lâm Mãn Chi cảm thấy mình vừa nãy chẳng nói điều gì quá lời, cũng không hề chỉ mặt đặt tên ai, vậy mà lúc này lại có chút chột dạ.
Cô ta liếc nhìn Dương Niệm Niệm rồi cất giọng hỏi: “Nghe nói kịch bản của cô đã viết xong, đã mang tới đây rồi à?”
Dương Niệm Niệm đưa tập bản thảo ra, mỉm cười đáp lời: “Đúng vậy, tôi đến để nộp kịch bản.”
Lâm Mãn Chi nhận lấy kịch bản, quay lưng ngồi phịch xuống ghế, thậm chí còn chẳng buồn liếc Dương Niệm Niệm lấy một cái. Cô ta lạnh nhạt nói: “Cô đừng đi vội, cứ đứng đây chờ chốc lát, tôi xem xong kịch bản rồi chúng ta hẵng nói chuyện sau.”
Dứt lời, cô ta bắt đầu lật giở qua loa, hoàn toàn không có ý mời Dương Niệm Niệm vào nhà ngồi nghỉ chân.
Dương Niệm Niệm cười khẩy trong lòng. Đến kẻ ngốc cũng đủ tinh ý mà nhận ra, Lâm Mãn Chi đang cố tình làm khó cô. Cô càng là cái gai trong mắt cô ta, càng chứng tỏ cô càng ưu tú, khiến cô ta có cảm giác bị uy hiếp, sợ bị lu mờ ánh sáng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tập kịch bản chỉ vỏn vẹn ba trang, nhưng khi Lâm Mãn Chi đọc đến trang thứ ba thì bỗng dưng chững lại, giống như bị ấn nút dừng khẩn cấp, hoàn toàn không có thêm động thái nào.
Dương Niệm Niệm thừa biết ý đồ của cô ta, không muốn phí thời gian đôi co nên bèn thẳng thắn đáp: “Chị cứ từ từ mà xem. Tôi xin phép đi trước đây, nếu có gì không hài lòng thì chị cứ tự chỉnh sửa nhé!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222666/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.