Dương Niệm Niệm ngủ một mạch đến hơn tám giờ mới dậy. Vừa mở mắt, cô đã thấy một cái cà mèn đặt ngay ngắn trên bàn con. Chẳng cần nghĩ cũng biết, đó chính là bữa sáng Lục Thời Thâm đã chuẩn bị cho cô.
Cảm nhận bắp đùi còn hơi nhức mỏi, cô thầm trách anh cứ bắt nạt cô mãi, may mà về muộn, nếu không chắc chắn sẽ bị anh ấy quấn lấy đến quá nửa đêm. Khí lạnh ở đơn vị bộ đội này còn buốt giá hơn cả trong căn tứ hợp viện. Dương Niệm Niệm ngập ngừng một lát, cuối cùng đành rời khỏi chiếc giường ấm áp, khoác vội chiếc áo bông dày cộp. Đúng lúc cô vừa vươn vai, tiếng gõ cửa đã vang lên. Mở cửa ra, cô thấy chị Đào Hoa đang tươi cười đứng đợi cùng một người phụ nữ lạ mặt.
Đào Hoa cười híp cả mắt: “Cô em ơi, có làm phiền em đang ngủ không đấy?”
Dương Niệm Niệm lắc đầu: “Không đâu, em dậy rồi.”
“Bọn chị có chút chuyện cần trao đổi với em đây.” Đào Hoa cười tủm tỉm nói.
Dương Niệm Niệm mở rộng cửa, đứng sang một bên: “Mời các chị vào trong nói chuyện ạ!”
Đào Hoa dẫn người quân tẩu kia vào phòng, niềm nở giới thiệu: “Em Niệm Niệm, đây là vợ của đồng chí La doanh trưởng. Cô ấy lớn tuổi hơn bọn chị một chút, thường ngày bọn chị vẫn gọi là chị Bình.”
Dương Niệm Niệm mỉm cười, chào một tiếng: “Chị Bình.”
Chị Bình khẽ kéo khóe môi, nở một nụ cười gượng gạo, có vẻ hơi lúng túng. Cô ấy là vợ của Lục đoàn trưởng, thế mà lại gọi mình là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222658/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.