Đang kỳ nghỉ, việc quản lý ký túc xá cũng nới lỏng hơn một chút. Hai cô nói muốn lên tìm Tiêu Ngũ, bác quản lý cũng không ngăn cản, chỉ nhắc nhở một câu: “Không được ở lại lâu đâu đấy nhé!”
Tiêu Ngũ là một cậu trai chất phác, các bạn cùng phòng đã về quê ăn Tết cả rồi, chỉ còn lại mình cậu đang chuẩn bị tháo chăn ra giặt giũ. Nghe tiếng gõ cửa, cậu cứ tưởng là Dư Toại, vội vàng mở cửa. Vừa thấy Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt, cậu ngạc nhiên đến mức vội vàng đứng chắn ngay trước cửa, không cho các cô vào.
"Hai cậu sao lại tới đây? Có chuyện gì thì chúng ta xuống lầu nói chuyện đi!"
Trịnh Tâm Nguyệt phồng má, "Ngoài hành lang lạnh lắm, bọn tớ vào trong nói vài câu rồi đi ngay."
Tiêu Ngũ thật thà nói, "Phòng tớ vẫn chưa dọn dẹp xong, hơi bề bộn một chút."
Trịnh Tâm Nguyệt tặc lưỡi, "Haizz, chúng ta là ai với ai đâu mà cậu phải khách sáo thế? Có gì đâu mà ngại!"
Dương Niệm Niệm không muốn Tiêu Ngũ khó xử, liền nói đỡ: "Ở ngoài này nói cũng được, dù sao cũng không có chuyện gì lớn."
Tiêu Ngũ ngẫm nghĩ một lát, lại thấy đứng nói chuyện ngoài hành lang thật sự không tiện. Cậu đành căng da đầu, nhượng bộ: "Thôi... vào trong nhà mà nói vậy!"
Trịnh Tâm Nguyệt là người đầu tiên xông vào, vừa liếc mắt nhìn một lượt căn phòng, cô nàng liền kinh hô: "Má ơi! Sao cái phòng này trông cứ như chuồng heo thế này?"
Dương Niệm Niệm bước theo vào trong, phải nói là cảnh tượng trước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222648/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.