Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt ngồi trên chuyến xe buýt trở về tứ hợp viện. Vừa mở cổng, chú chó con liền vẫy vẫy cái đuôi, chạy xồ ra đón.
Trịnh Tâm Nguyệt cúi người vuốt ve đầu nó, "Chắc nó đói rồi, sáng sớm tớ đã thấy nó cứ ăn mãi không thấy no."
Dương Niệm Niệm vươn vai, giãn gân cốt: "Tớ đi mua ít thịt với cá về. Trưa nay chúng ta ăn cá và thịt kho rau củ nhé."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Được đấy!" Trịnh Tâm Nguyệt xắn tay áo lên, "Để tớ đi thay than tổ ong đã. Lát nữa chuyện mổ cá cứ giao cho tớ lo liệu, tớ tuy không khéo nấu nướng nhưng mổ cá thì nhanh gọn lắm."
Trong nhà còn nửa củ cải trắng. Dương Niệm Niệm đi đến chợ cóc ở đầu ngõ mua một con cá cùng với nửa cân thịt heo rồi trở về.
Trịnh Tâm Nguyệt nói mổ cá nhanh nhẹn quả không phải nói phét. Cô làm việc rất nhanh nhẹn tháo vát. Dương Niệm Niệm vừa thái xong thịt heo thì cô đã mổ cá xong, rửa sạch bóng.
Chú chó con ngồi ở cửa bếp, vẫy vẫy cái đuôi, chốc chốc lại ngước nhìn chằm chằm vào hai cô gái.
Dương Niệm Niệm bỗng sực nhớ ra mình chưa đặt tên cho chú chó con này. Cô vừa bỏ thịt vào nồi vừa hỏi: "Tâm Nguyệt, cậu thấy đặt tên gì cho nó thì hay?"
Trịnh Tâm Nguyệt nhìn chằm chằm vào nồi thịt heo, đôi mắt lấp lánh, "Gọi là Thịt Kho Tàu nhé? Tớ thích nhất món thịt kho tàu."
Vừa dứt lời, chú chó con sủa "ẳng ẳng" hai tiếng. Trịnh Tâm Nguyệt vội vàng sửa lại:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222646/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.