Dương Niệm Niệm ngạc nhiên, cô hỏi thẳng Dư Toại: “Thế mà bác cả nhà cậu lại chịu đồng ý ư?”
Thấy vẻ mặt cô khó hiểu, Dư Toại đoán cô chưa biết chuyện này là do Lục Thời Thâm sắp xếp, nên hắn không nói thêm mà chỉ nhẹ nhàng giải thích: “Ông nội tớ đã nói những lời rất nặng nề, bác cả không thể không đồng ý. Nếu bác ấy từ chối thì ông nội sẽ tuyên bố cắt đứt quan hệ với nhà bác ấy. Sau này khi ông mất đi, mối quan hệ giữa hai nhà sẽ càng thêm xa cách.”
Dương Niệm Niệm tinh nghịch khẽ cười, trêu chọc: "Quả thật, ông nội cậu đây đã quyết bỏ con tốt để giữ con xe rồi."
Đúng là người làm việc lớn, quyết đoán, không hề dây dưa lằng nhằng.
Dư Toại chỉ cười mà không nói gì thêm. Hắn biết, việc ông nội làm không ngoài mục đích bảo toàn danh tiếng của cả chi, đồng thời cũng là một nước cờ chẳng đặng đừng. Hơn nữa, chắc hẳn ông cũng muốn để anh họ nếm trải chút khổ cực, gọt giũa đi cái tính cách ngang tàng, bốc đồng bấy lâu.
Hai người nhanh chóng dùng bữa xong và cùng ra khỏi căng-tin. Bên ngoài, những bông tuyết đầu tiên đã bắt đầu lất phất bay. Vài sinh viên từ miền Nam chưa từng thấy tuyết, giờ đang vui vẻ reo hò, chạy nhảy ngoài sân trường.
Dương Niệm Niệm chỉ có một chiếc ô để đi mưa. Cô đang nghĩ không biết phải làm sao thì Dư Toại đã cất lời: “Buổi chiều tớ không có tiết học, về phòng ký túc xá nghỉ ngơi trước. Hẹn mai gặp lại cậu.”
Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222640/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.