Nhìn Lục Thời Thâm và Dư Tri An rời khỏi cổng, Dư Thuận vừa định kêu la oan ức thì đầu gối bỗng nhói lên một cái, chân hắn mềm nhũn, lập tức khuỵu xuống đất.
Hắn đờ người ra nhìn ông nội: "Ông ơi, ông làm gì vậy? Người ta đi rồi, ông còn đánh cháu làm gì?"
Mẹ hắn: "Bố ơi, có gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng có động thủ chứ!"
Cơn giận vừa nguôi của Dư lão gia tử lại bốc lên ngùn ngụt, ông gằn giọng: "Cả đời tao trong sạch, làm người làm việc cẩn trọng, không làm chuyện mờ ám, sao lại có cái thằng cháu hạng xoàng như mày?"
Dư Chính Hồng nghe bố mắng con mình như vậy, sắc mặt cũng khó coi. Ông ta cảm thấy bố đang chỉ dâu mắng hòe nhưng không dám lên tiếng phản bác.
Dư Thuận thanh minh: "Ông ơi, cháu thật sự không có quan hệ lằng nhằng gì với vợ Thủ trưởng Lục cả. Cháu làm sao có thể để mắt đến một người phụ nữ đã có chồng? Ông đừng tin những lời bịa đặt của Dư Toại."
Đôi mắt Dư lão gia tử tuy tuổi cao nhưng vẫn sắc bén, ông tra hỏi: "Ý mày là Dư Toại vu khống cho mày?"
Trong lòng Dư Thuận có lửa giận nhưng không thể nói thẳng ra. Hắn biết ông nội luôn ưu ái chú và Dư Toại hơn. Sau lưng, hắn không thiếu lời oán giận, nhưng trước mặt thì không dám cãi lại. Hắn đánh trống lảng:
"Ông ơi, khoan nói đến việc cháu có ý đồ gì với vợ Thủ trưởng Lục hay không, dù có đi chăng nữa thì cháu cũng chưa làm gì mà, phải không?"
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222636/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.