Nghe Dư Toại nói vậy, lòng Tiêu Ngũ vững dạ hơn hẳn, buổi chiều học cũng thấy có tinh thần hơn.
Tan học, Dương Niệm Niệm sợ Lục Thời Thâm đợi lâu, vội vã chạy ra cổng trường. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc của hắn đã đứng đó đợi sẵn, lòng cô lại có chút xót xa.
“Anh đợi lâu không? Gió to thế này sao anh không tìm chỗ nào khuất gió mà đợi?”
Lục Thời Thâm đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cô, ánh mắt dịu dàng.
“Không sao, anh không lạnh đâu.”
Nói rồi, hắn ngước mắt, khẽ gật đầu về phía cổng trường.
Dương Niệm Niệm quay đầu nhìn theo, thấy ngay Trịnh Tâm Nguyệt cùng Dư Toại và Tiêu Ngũ đang đi tới.
Trịnh Tâm Nguyệt vừa đi vừa kêu ca ầm ĩ:
“Niệm Niệm này, cậu vừa thấy Lục đại ca là tâm trí cứ để đâu ấy, tớ ở đằng sau gọi muốn khản cả cổ họng!”
Dương Niệm Niệm nghe thế thì ngượng chín mặt, thành thật đáp: “Tớ không nghe thấy thật mà.”
Trịnh Tâm Nguyệt cũng chẳng giận, chỉ đùa: “Đúng là có mới nới cũ mà!”
Dương Niệm Niệm ho khan một tiếng, vội vàng đánh trống lảng, giới thiệu Tiêu Ngũ với Lục Thời Thâm.
Tiêu Ngũ vừa há miệng, buột ra một câu “Chào Lục đại ca” nghe cứ như một cậu học trò đứng trước thầy giáo, vừa ngượng nghịu vừa bối rối.
Trịnh Tâm Nguyệt thấy vậy cười ngả nghiêng, bình thường thấy Tiêu Ngũ cũng chững chạc, hiểu chuyện lắm, sao trước mặt Lục Thời Thâm lại giống hệt trẻ con thế này.
Tiêu Ngũ bị cô trêu, càng thêm bẽn lẽn, mặt đỏ bừng.
Lục Thời Thâm thì vẫn giữ vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222630/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.