Mã Tú Trúc tuy tiếc của đứt ruột mười đồng tiền đã bay đi, nhưng cũng hiểu rõ tính khí của thằng con út, sợ lỡ lời lại mất thêm tiền, nên không dám lên tiếng.
Hai người đi đến cửa nhà trọ nhỏ, Lục Quốc Chí dừng bước, nhìn bóng lưng Lục Thời Thâm rồi ngẫm nghĩ một hồi, đoạn hỏi:
“Bà nói thật cho tôi nghe, Thời Thâm rốt cuộc có phải con ruột của tôi không? Chúng ta đã sống quá nửa đời người rồi, dù nó không phải con tôi thì tôi cũng chấp nhận, tôi chỉ muốn biết sự thật thôi.”
Ông nhìn thế nào cũng thấy thằng con út chẳng giống mình chút nào. Một người tầm thường như ông, giỏi lắm chỉ sinh ra được một đứa không có chí khí như thằng cả mà thôi.
Mã Tú Trúc đang tiếc tiền muốn chết, vừa nghe câu ấy, tức khí bùng lên ngay lập tức. Bà ta giận đến phun lửa nhả khói, nước bọt b.ắ.n tung tóe đầy mặt Lục Quốc Chí:
“Lục Quốc Chí, ông nói thế là có ý gì? Tôi Mã Tú Trúc sống chừng này tuổi rồi, chưa làm một chuyện nào có lỗi với ông, ông đổ vấy bùn đen lên đầu tôi như thế là sao?”
Càng nói càng kích động, vừa vỗ đùi vừa nhảy chồm chồm lên: “Ông nghĩ nhà ngoại tôi không có ai chắc? Đi, chúng ta về nhà ngay, gọi họ hàng, hàng xóm ra phân xử một phen. Ông nói tôi lén lút với ai, ông đi tìm người đó ra đối chất. Nếu ông không tìm được, ông phải đốt pháo công khai xin lỗi để trả lại sự trong sạch cho tôi!”
Mã Tú Trúc tức đến nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222626/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.