Đồ ăn vừa được dọn lên bàn, Hồ Xảo Muội đã hệt như thể thổ phỉ, vội vàng gắp lia lịa món thịt kho tàu vào bát mình.
Hồ Xảo Trân lẳng lặng kéo vạt áo chị mình, vẻ mặt ngượng ngùng khẽ nhắc: “Chị ơi, chị gắp nhiều quá rồi, cứ ăn hết đã rồi hẵng gắp tiếp. Chị Vương với dì Dương còn chưa kịp động đũa mà.”
Hồ Xảo Muội nào có buồn dừng tay, miệng nói tỉnh bơ: “Nhà người ta vốn giàu có, nào có thiếu thốn gì thịt mà phải tranh giành.”
Hồ Xảo Trân chỉ biết im lặng.
An An và Duyệt Duyệt nhìn cảnh tượng đó đến sững sờ, quên cả cầm đũa. Mãi đến khi Chu Hải Dương khẽ động đũa, gắp cho bản thân một miếng, rồi gắp cho An An và Duyệt Duyệt mỗi đứa một miếng, thì bát thịt kho tàu đã trống trơn. Cậu bé định gắp cho mẹ và dì Dương thì đã chẳng còn sót lại miếng nào.
Dương Niệm Niệm cũng chẳng thiết tha thịt thà là bao. Cô lười so đo với Hồ Xảo Muội chỉ vì dăm ba miếng đồ ăn. Cô gắp một miếng cá, thấy có mùi hơi lạ lùng, bèn thử nếm món thịt xào đậu cove. Quả nhiên, mùi vị cũng chẳng khá hơn là mấy.
Tất cả các món đều dậy lên một mùi tanh thiu khó chịu của thịt đã ôi. Hèn gì, trời nóng như thế này, thịt lại chẳng được cất tủ lạnh, làm sao mà không biến chất cho được? Vừa định cản bọn trẻ, cô đã nghe Vương Phượng Kiều khẽ nói: “Món thịt này có mùi vị hơi lạ, hình như đã thiu rồi thì phải.”
Dương Niệm Niệm gật đầu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222611/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.