Cù Hướng Hữu càng thêm tin tưởng rằng không nhận người công nhân kia là quyết định đúng đắn. Hắn giải thích với Dương Niệm Niệm: “Nhân phẩm cậu ta không ra sao, nếu nhận vào, chỉ e sẽ rước thêm phiền phức cho xưởng.”
Dương Niệm Niệm hoàn toàn tán thành: “Tôi cũng thấy nhân phẩm anh ta có vẻ chẳng ổn chút nào.”
Tiếng máy móc trong xưởng khá ồn ào, Cù Hướng Hữu bèn dẫn Dương Niệm Niệm lên văn phòng ở tầng ba.
Hoàng Ngọc rất nhanh nhẹn, đã chuẩn bị sẵn hai cốc nước sôi để nguội mang lên văn phòng cho họ.
Dương Niệm Niệm nâng cốc lên nhấp một ngụm, rồi nói với giọng điệu thong thả: “Sư phụ Cù, tôi đã mua khu trại chăn heo ở phía nam rồi, định cải tạo lại để làm khu ký túc xá cho công nhân. Ông thấy thế nào?”
Cù Hướng Hữu cứ ngỡ cô sẽ mua mấy căn nhà nhỏ hoặc đi thuê phòng trọ, nào ngờ cô lại mạnh tay mua đất để xây hẳn một khu ký túc xá. Hắn trầm ngâm một lát, đặt mình vào vị trí của Dương Niệm Niệm để suy xét: “Như vậy liệu đầu tư có quá lớn không?”
Dương Niệm Niệm gật đầu, nghiêm túc đáp: “Đúng là không phải con số nhỏ, nhưng tôi đã cân nhắc kỹ càng rồi. Nếu mua hoặc thuê nhà thì môi trường sống chắc chắn sẽ không tốt. Giờ chúng ta có thể xây dựng theo ý mình, tạo ra một không gian sống tốt hơn. Công nhân ở nông thôn cũng có thể đón vợ con lên sống cùng. Người ta vất vả kiếm tiền ở ngoài, không phải đều là vì gia đình sao? Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222597/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.