Chú Quách đang định nói gì đó thì nghẹn lại, ông nhìn kỹ Dương Niệm Niệm một lát, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực.
“Cô… cô thật sự là chủ nhà máy à?”
Dương Niệm Niệm mỉm cười gật đầu: “Dạ, chú Quách, làm phiền chú lấy giúp cháu một suất ăn ạ.”
Nghe cô gọi một tiếng “chú Quách” ngọt lịm, gương mặt sạm nắng gió của ông Quách bỗng giãn ra, tươi rói hẳn.
“Được được được!”
Ông nhanh nhẹn xoay người, lục tìm một cái hộp cơm nhôm còn tinh tươm, sáng choang. “Cái này là mới toanh, chưa ai đụng tới đâu đấy.”
“Cháu cảm ơn chú.” Dương Niệm Niệm chỉ vào món thịt gà và đậu que: “Chú cho cháu thịt gà với đậu que thôi ạ.”
Chú Quách cười càng tươi, vừa múc cơm vừa tấm tắc. “Người tài là không đợi tuổi, quả không sai. Trẻ tuổi như cô mà đã làm chủ rồi. Giỏi thật!”
Cù Hướng Hữu thấy chú Quách lấy suất ăn cho Dương Niệm Niệm, ông cũng gọi một suất y hệt. Cả hai cùng đi tới dãy bàn phía sau, cạnh cửa sổ ngồi xuống.
Dương Niệm Niệm ăn một miếng thịt gà, đôi mắt cô sáng rực. “Anh Cù, anh tìm được bác đầu bếp này ở đâu mà tay nghề khéo léo đến vậy chứ?”
Cù Hướng Hữu cười giới thiệu.
“Vị đầu bếp trưởng của chúng ta là người có tiếng tăm lừng lẫy đấy chứ. Ông ấy từng là bếp trưởng ở một quán cơm mậu dịch quốc doanh, sau này về hưu thì ở nhà an dưỡng tuổi già thôi. Cháu trai ông ấy cũng làm trong xưởng mình, nghe tin xưởng mình cần tuyển người đứng bếp, thế là ông ấy tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222590/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.