Dương Niệm Niệm đột nhiên khựng lại bước chân.
Trịnh Tâm Nguyệt còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy Dương Niệm Niệm đứng sững lại trước cửa, cô bạn vòng qua phía trước, vừa bước vào trong sân vừa hỏi:
"Sao thế? Sao lại đứng sững ở đây không vào nhà?"
Vừa dứt lời, Trịnh Tâm Nguyệt ngước mắt lên, liền thấy trên chiếc bàn đá trong sân đang có hai người đàn ông ngồi đó. Cô dụi dụi mắt, ngỡ mình hoa mắt, nhưng khi nhìn kỹ, nhận ra không phải là ảo ảnh, liền mừng quýnh lên, hét to một tiếng rồi nhảy cẫng cả người.
"A! Niệm Niệm! Tớ có phải nhìn lầm rồi ư? Sao lại thấy anh Tần và anh Lục ngồi trong sân thế này?"
Dương Niệm Niệm lúc này mới bừng tỉnh, đôi mắt lấp lánh ý cười, nói:
"Cậu không nhìn nhầm đâu, đúng là họ đến thật."
Trịnh Tâm Nguyệt hớn hở chạy vội vào sân, sà xuống bên cạnh Tần Ngạo Nam, kéo lấy tay anh, nắm chặt rồi vuốt ve, miệng không ngừng líu lo hỏi:
"Anh Tần, sao anh đến mà chẳng báo trước một lời? Cổng còn khóa mà, hai người vào bằng cách nào thế?"
Tần Ngạo Nam vốn đang cau mày, gương mặt trầm tư, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên của cô, khóe môi bất giác khẽ cong lên. Anh có chút ngượng nghịu khẽ rụt tay về, đáp:
"Leo tường vào."
Trịnh Tâm Nguyệt "oa" lên một tiếng, mắt tròn xoe, miệng há hốc: "Anh Tần, anh tài tình thật đó! Tường cao như vậy mà anh trèo vào nhẹ nhàng như không ấy."
Dương Niệm Niệm nhìn Trịnh Tâm Nguyệt cười tươi như hoa, lòng thầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222576/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.