Ngày đầu tiên của năm mới.
Trời còn chưa rạng hẳn, Dương Niệm Niệm đã bị tiếng pháo tép đì đẹt liên hồi ngoài sân đánh thức. Cô khẽ cựa quậy cánh tay một chút, Lục Thời Thâm liền cất tiếng, giọng nói trầm ổn mà vững vàng: “Em tỉnh rồi đó à?”
Dương Niệm Niệm khẽ cựa mình, mơ màng hỏi: “Mấy giờ rồi mà sao người ta lại b.ắ.n pháo sớm thế hả anh?”
“Bốn giờ sáng.” Hắn trả lời gọn lỏn.
Cô rúc sâu hơn vào trong chăn ấm, hai tay siết chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn. “Ngái ngủ quá đi mất, em chẳng muốn dậy sớm đâu. Anh cũng đừng dậy sớm làm gì vội, cứ để người khác b.ắ.n pháo trước đi, mình chờ trời sáng rõ hẳn rồi hãy bắn.”
Cô còn lý lẽ: "Pháo mình nổ sớm thế này, bị pháo nhà người ta át hết tiếng rồi còn gì."
"Được." Lục Thời Thâm khẽ cười, đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trên mặt cô sang một bên, đoạn nhẹ nhàng che lấy tai cô.
Dương Niệm Niệm quả thật vẫn còn rất buồn ngủ. Không lâu sau, cô lại chìm vào giấc ngủ. Lần tiếp theo tỉnh lại, trời đã nhập nhoạng sáng, khoảng sáu rưỡi. Là ngày đầu năm mới, ngủ nướng thì dở, cô tự động thức giấc.
Lục Thời Thâm lấy quần áo đặt lên giường cho cô. Anh vừa khoác áo vừa dặn dò: "Anh ra ngoài b.ắ.n pháo đây. Em mau dậy rửa mặt đi, Nhược Linh đã nấu sủi cảo rồi."
Dương Niệm Niệm ngáp một cái, gật đầu còn đầy vẻ buồn ngủ: "Được."
Thật ra, cô vô cùng thán phục nghị lực của hắn. Mỗi lần tỉnh giấc là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222565/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.