Dương Niệm Niệm đã viết bốn bộ câu đối Tết. Một bộ cho nhà cô, một bộ cho nhà Vương Phượng Kiều, hai bộ còn lại là cho nhà Lục Niệm Phi và Khương Dương. Viết xong, cô cuộn gọn câu đối lại đưa cho Lục Nhược Linh.
“Nhược Linh, vất vả cho em đi một chuyến đến trạm phế liệu, đưa cái này cho Khương Dương, nhân tiện nhắn với cậu ấy là ngày kia đến nhà ăn cơm tất niên nhé.”
Khương Dương không thân thiết với họ hàng ở quê, mà Khương Duyệt Duyệt lại đang ở đây. Nếu để cậu ấy ăn Tết một mình thì thật cô đơn, chi bằng mọi người cùng nhau đón Tết.
“Chị dâu, em đi ngay đây.”
Lục Nhược Linh cầm câu đối, bước nhanh ra khỏi nhà, lên chiếc xe đạp dựng dưới mái hiên rồi đạp xe đi về phía trạm phế liệu.
Cô vừa đi, Hồ Xảo Muội đã ôm đứa con tên Bảo Trứng vào sân. Người chưa kịp tới cửa, giọng đã oang oang vang lên hỏi:
“Ối chao, em gái cô đạp xe đi đâu đấy?”
Dương Niệm Niệm ngẩng đầu liếc nhìn ả ta một cái, rồi nói với Vương Phượng Kiều: “Đấy, vừa đi một con Tôn Ngộ Không, lại đến một con khỉ nữa.”
Vương Phượng Kiều chưa hiểu: “Khỉ gì cơ?”
Dương Niệm Niệm cười tủm tỉm giải thích: “Vũ Hồng Lệ mới đi chưa được bao lâu, Hồ Xảo Muội lại tới. Không phải là vừa đi Tôn Ngộ Không thì lại đến con khỉ sao?”
Thật ra, cô cũng rất nể phục Hồ Xảo Muội. Làm biết bao chuyện trái với lẽ thường mà vẫn cứ tỉnh bơ, vẫn đi thăm hỏi, vẫn nói chuyện, chẳng hề biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222562/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.