Vương Phượng Kiều gạt Hồ Xảo Muội sang một bên, định xông vào đá tung cửa bếp. Ai ngờ Hồ Xảo Muội nhanh như chớp ôm lấy eo cô, miệng gào toáng lên:
“Mấy người muốn làm loạn có phải không? Ban ngày ban mặt mà dám đá cửa nhà tôi, còn có pháp luật, pháp luật ở đâu? Chồng tôi còn chưa c.h.ế.t đâu mà mấy người đã dám bắt nạt tôi như thế này?”
Bọn trẻ con sợ hãi, khóc òa lên. Hồ Xảo Muội mặc kệ con cái, chỉ ôm chặt lấy Vương Phượng Kiều không buông.
Vương Phượng Kiều vốn khỏe mạnh, chỉ cần một cái gạt nhẹ đã hất Hồ Xảo Muội văng ra đất. Ngay khi Hồ Xảo Muội vừa đứng dậy định lao tới, Dương Niệm Niệm đã nhanh chóng giữ cô lại: “Chúng tôi đang cứu mạng cả nhà chị đấy, đừng có mà làm loạn nữa!”
Hồ Xảo Muội nhảy dựng lên: “Nếu các người không tìm thấy con thỏ thì sao?”
Dương Niệm Niệm lạnh giọng đáp: “Nếu không tìm thấy, là chúng tôi đã oan uổng cho chị. Chúng tôi sẽ xin lỗi chị trước mặt toàn thể quân khu.”
Chưa kịp để Hồ Xảo Muội nói thêm lời nào, Vương Phượng Kiều đã phá tung cửa bếp. Một tiếng “ối giời” vang lên, Hồ Xảo Trân đang đứng nép sau cánh cửa bị cánh cửa va phải, ngã nhào ra đất. Bên cạnh cô là một cái chậu nhôm, bên trong có một con thỏ rừng đã bị vặt lông dở dang.
Vương Phượng Kiều chẳng thèm quan tâm đến Hồ Xảo Trân, chỉ thẳng vào cái chậu nhôm rồi chất vấn Hồ Xảo Muội: “Cái này là cái gì?”
Hồ Xảo Muội vừa nãy còn hung hăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222559/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.