“...”
Lục Thời Thâm không nói gì, thấy đôi mắt cô sáng lấp lánh, thần sắc hưng phấn, dường như rất mong chờ, anh chỉ biết thở dài chịu trận.
Thấy anh mãi không động đậy, Dương Niệm Niệm có chút nóng ruột: “Có phải vết thương đau nên không tiện cởi đồ không? Em giúp anh nhé?”
“Không cần.” Lục Thời Thâm nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, “Anh tự làm được.”
“Anh tự làm thế nào được?” Dương Niệm Niệm gạt tay anh ra, trực tiếp giúp anh cởi nút áo, nghiêm mặt răn dạy: “Lát nữa mà động vào vết thương thì sao? Anh có muốn khỏi không đây?”
Rất nhanh, cô đã cởi xong chiếc áo sơ mi của Lục Thời Thâm, véo hai cái vào cánh tay và bụng hắn.
Người thường xuyên rèn luyện thân thể quả nhiên khác biệt, nhìn bắp tay và cơ bụng này, cứ như những tảng sắt vậy, véo cũng thấy đã tay.
Thời tiết quá lạnh, Dương Niệm Niệm cũng không dám lằng nhằng lâu, vội khoác chiếc áo khoác bộ đội cho hắn.
“Anh cứ khoác áo khoác vào, kẻo bị lạnh mà cảm. Em sẽ lau mặt trước, rồi đến lưng và cánh tay. Khi nào lau xong phần trên thì cởi quần sau.”
Trước vẻ mặt tinh quái của cô, đôi mắt đen thâm thúy của Lục Thời Thâm không khỏi ánh lên vài phần ý cười.
Dương Niệm Niệm đang cúi đầu vắt khăn, hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi trên gương mặt hắn. Cô vắt bớt nước trong khăn, đặt lên n.g.ự.c và eo Lục Thời Thâm để lau.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Thời tiết lạnh, cô cũng chẳng còn tâm trạng đùa giỡn, dù sao thì lên giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222557/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.