Dương Niệm Niệm kinh ngạc thốt lên: "Ôi chao! Con thỏ này chắc phải được bốn, năm cân chứ? Chị Vương, chị nuôi khéo tay thật đấy!"
Được khen, chị Vương Phượng Kiều mặt mày rạng rỡ hẳn lên: "Lúc làm thịt là được năm cân chín lạng đấy, chẳng đùa đâu. Hai con thỏ con thằng An An nuôi còn béo hơn nữa cơ, nhưng nó thương không nỡ làm thịt, vẫn còn để nuôi trong nhà đó."
"Em cứ nghĩ nó nuôi được một dạo thì chán rồi chứ, ai ngờ thằng bé lại kiên nhẫn thế." Dương Niệm Niệm chợt nảy ra một suy nghĩ, "Chị Vương nuôi thỏ khéo như vậy, hoàn toàn có thể nuôi với quy mô lớn hơn nữa. Cuối năm mà tính ra, chắc chắn cũng kiếm được một khoản tiền kha khá đấy!"
Chị Vương Phượng Kiều nghe vậy, mắt bỗng sáng rực lên: "Niệm Niệm này, chị cũng đang định bàn chuyện này với em đây. Chị mới nuôi có mấy tháng mà đã bán được mấy chục đồng tiền thỏ rồi, lão Chu nhà chị mừng ra mặt, còn tranh thủ lúc rảnh rỗi giúp chị nới rộng chuồng ra nữa đấy."
"Nuôi thỏ thì chẳng tốn kém gì nhiều, chỉ có hơi vất vả một chút thôi, nhưng mà vất vả mà kiếm được tiền thì chị vui lắm. Chị có thể kiếm thêm tiền, cuộc sống gia đình cũng nhờ vậy mà khấm khá hơn. Chỉ là chị lo nếu nuôi nhiều quá thì không biết bán cho ai."
Dương Niệm Niệm khích lệ chị: "Chị Vương cứ yên tâm nuôi đi. Nếu lỡ có không bán được hết, em sẽ tìm cách giúp chị tiêu thụ."
Chị Vương Phượng Kiều mừng rỡ khôn xiết, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222553/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.