Dương Niệm Niệm cẩn thận gấp một bộ ga giường và một chiếc vỏ chăn dự phòng, cất vào ba lô.
Nằm ở giường tầng trên đối diện, Kiều Cẩm Tịch tò mò thò đầu ra khỏi chăn, hỏi: "Niệm Niệm, cậu mang ga giường với vỏ chăn làm gì thế?"
Dương Niệm Niệm đang vui, trả lời một cách nhẹ nhàng: "Buổi tối phải ở nhà trọ, chăn đệm ở đó không được sạch sẽ cho lắm."
Kiều Cẩm Tịch ngạc nhiên: "Chăn đệm ở nhà trọ chẳng phải được thay giặt thường xuyên đó sao?"
Dương Niệm Niệm giải thích: "Một số loại vi khuẩn, vi rút mình không nhìn thấy được bằng mắt thường, còn bẩn hơn bụi bặm nhiều phần. Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn."
Cô biết, những nhà trọ nhỏ thời này làm gì có chuyện giặt giũ chăn đệm mỗi ngày. Lần trước ở lại là do tình huống bất ngờ, không kịp chuẩn bị. Lần này có đủ đồ đạc, dĩ nhiên phải mang theo cho đủ. Dù sao cũng không xa, xách đi cũng không phiền phức.
Mạnh Tử Du bĩu môi, lầm bầm trong bụng: "Đúng là làm sang, giả bộ sạch sẽ."
Kiều Cẩm Tịch cũng không nhịn được, khóe miệng cũng giật giật. "Cái thói quen này của cậu y hệt mấy người sinh viên khoa y đấy!" Trừ sinh viên y ra, cô chưa thấy ai chú trọng chuyện này như vậy.
Dương Niệm Niệm không bình luận gì thêm, chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi: "Hôm nay cậu không đi dạy gia sư à?"
Ánh mắt Kiều Cẩm Tịch thoáng lảng đi: "Anh Thuận nói trong nhà có việc, tuần này không cần tớ đến." Dù được nghỉ một ngày cũng tốt, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222528/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.