Trịnh Tâm Nguyệt miệng tuy luôn luyên thuyên nhưng lại rất biết điều. Mỗi khi thấy người khác nói chuyện đại sự, cô tuyệt nhiên không chen ngang. Chờ đến khi chỉ còn hai người, cô mới không nén được tò mò mà hỏi:
"Niệm Niệm, cậu mua nhiều căn nhà cũ nát thế làm gì? Tiền thuế nhà mỗi tháng phải đóng không ít đâu nhé."
Ở Kinh Thành, thuế nhà được tính theo diện tích, bảy căn nhà phải đóng tới một đồng bốn hào mỗi tháng. Một năm là mười mấy đồng, đủ cho một gia đình ở nông thôn chi tiêu trong hai, ba tháng. Mua những căn nhà cũ nát này về, vừa phải đóng thuế, vừa phải tốn tiền sửa chữa, tính ra chẳng mang lại lợi lộc gì.
Dương Niệm Niệm không thể nói hết những tính toán trong đầu, chỉ có thể giải thích qua loa: "Giờ chính sách ngày càng cởi mở hơn, biết đâu vài năm nữa lại chẳng cần đóng thuế nữa."
"Cậu thử nghĩ xem, bây giờ người buôn bán ngày càng đông, nhà máy cũng cần tuyển thêm công nhân. Những người này vào thành phố thì sẽ ở đâu? Chẳng phải là phải thuê nhà sao? Những căn nhà này sửa sang sơ sài một chút, sau này cho thuê, tớ chỉ việc nằm nhà ung dung thu tiền thuê, làm bà chủ nhà trọ sướng biết mấy!"
Nếu cô nhớ không lầm, năm 1986 sẽ bãi bỏ khoản thuế nhà thông thường, đến lúc đó chỉ cần cho thuê nhà là cô sẽ trở thành bà chủ nhà trọ “chính hiệu”. Mà dù không cho thuê được, đến thế kỷ 21, những căn nhà này cũng phải có giá trị lên đến hàng chục triệu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222525/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.