Ra khỏi bốt điện thoại, Trịnh Tâm Nguyệt liền đề xuất đi mua thêm mấy chiếc bánh quai chèo. Cô nàng ở trong phòng ký túc xá, ngoài việc học ra thì chỉ có mỗi món bánh quai chèo làm món quà vặt giải khuây.
Chính vì món quà vặt đó mà cô đã từng xích mích to tiếng với Mạnh Tử Du.
Nguyên nhân là Mạnh Tử Du chê tiếng nhai bánh quá to, làm phiền người khác. Trịnh Tâm Nguyệt thấy mình đâu có ăn lúc mọi người đang nghỉ trưa hoặc ngủ ban đêm đâu chứ, thành thử cô có quyền làm những gì mình muốn.
Cuối cùng, Trịnh Tâm Nguyệt đã thắng. Mạnh Tử Du có vẻ ấm ức ra mặt, như thể cố ý trả đũa, cũng mua một cân bánh quai chèo về tự ăn.
"Hừ!" Cô nàng thầm nghĩ. "Đừng tưởng tôi không biết, làm bộ làm tịch gì chứ, rõ ràng là thèm rỏ dãi ra còn gì!"
Trịnh Tâm Nguyệt ăn bánh quai chèo rất nhanh, cảm thấy một cân vẫn chưa đủ thỏa cơn thèm, thế là cô mua thẳng hai cân. Vừa nhai cô vừa lẩm bẩm một mình.
"Hồi trước sao mình không phát hiện ra món này ngon đến vậy nhỉ? Biết thế đã nhờ đồng chí Lục mang về cho đồng chí Tần phó đoàn trưởng ăn rồi."
Dương Niệm Niệm tưởng tượng ra cảnh Tần Ngạo Nam cặm cụi gặm bánh quai chèo, suýt nữa thì cười sặc sụa.
"Cậu mà gửi bánh quai chèo về cho anh ấy, thì e là bánh sẽ mốc meo trong tủ hoặc cùng lắm là được chia cho lũ trẻ trong khu gia đình quân nhân ăn thôi. Chẳng thà cậu mua thịt bò khô thì hơn."
Trịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222517/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.