Dương Niệm Niệm vừa rời khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng mới bước chân ra đã bắt gặp Trịnh Tâm Nguyệt đang đi tìm cô.
"Niệm Niệm, thầy hiệu trưởng tìm cậu làm gì thế? Sao lại giữ cậu lâu thế?"
"Có người dùng tên thật để tố cáo tớ gian lận trong kỳ thi." Dương Niệm Niệm đáp, khẽ thở dài một tiếng, giọng lộ rõ vẻ mỏi mệt.
"Cái gì? Ai mà ác thế chứ?!" Trịnh Tâm Nguyệt tức giận thốt lên, đôi mắt sáng rực vẻ phẫn nộ, trông cứ như sắp xắn tay áo lao vào đánh nhau.
"Xuống lầu rồi nói." Dương Niệm Niệm kéo tay cô bạn, đi thẳng về phía khu nhà ký túc xá nữ sinh.
Vừa tới dưới tầng, Trịnh Tâm Nguyệt liền vội vàng hỏi dồn: "Cuối cùng là ai đã tố cáo cậu gian lận vậy? Chẳng phải là làm ô uế thanh danh của cậu sao? Cậu ở trong phòng ký túc xá, ngoài giờ lên lớp thì lúc nào cũng cắm đầu vào học. Năng lực tiếng Anh của cậu ai cũng rõ, đến cả Kiều Cẩm Tịch còn muốn được kèm cặp thêm cậu nữa, sao có thể gian lận được chứ?"
Trịnh Tâm Nguyệt nói vậy cũng có cái lý của nó. Cả hai đã ở cùng phòng gần một tháng, năng lực học tập của Dương Niệm Niệm, mọi người đều thấy rõ. Cô bạn đâu cần phải gian lận làm gì. Mấy ngày trước, Kiều Cẩm Tịch trở về phòng, tình cờ nghe loáng thoáng Dương Niệm Niệm đọc tiếng Anh, thấy cô ấy nói tiếng Anh trôi chảy nên còn ngỏ ý muốn được kèm cặp thêm.
Dương Niệm Niệm ngẫm nghĩ một chốc rồi thong thả nói: "Chắc là chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222515/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.