Tần Ngạo Nam mặt mày sa sầm. “Đừng có nói bậy, cô ấy vẫn là một cô gái trẻ, để người khác nghe thấy lời đồn đại này thì không hay ho gì cho thanh danh của cô ấy đâu.”
Lục Niệm Phi không quen cái kiểu cứng đầu này của hắn. “Cậu chịu cưới người ta thì mọi chuyện đã đâu vào đó cả rồi! Con trai tôi đã học tiểu học rồi, ngay cả Thời Thâm cũng đã yên bề gia thất, chỉ có cậu là lớn tuổi nhất, mà cứ ngượng nghịu, xoắn xuýt mãi. Tôi không dọa cậu đâu, mấy anh chàng tài tử ở Kinh Thành đông lắm, đợi đến khi người ta bị người khác theo đuổi mất rồi thì cậu khóc cũng chẳng kịp đâu.”
Tần Ngạo Nam mặt mày cứng đờ, không nói gì, nhưng Lục Niệm Phi lại chẳng định để yên cho hắn. “Thời Thâm chẳng phải có mang về cho cậu một lá thư sao? Cậu đã hồi âm cho cô ấy chưa?”
“Chưa.” Tần Ngạo Nam vẫn giữ vẻ mặt cứng nhắc.
Mấy ngày nay hắn vừa trở về, bức thư Lục Thời Thâm mang về, hắn đã đọc đi đọc lại rồi, nhưng hắn chưa từng có kinh nghiệm viết thư qua lại với con gái. Bức thư của Trịnh Tâm Nguyệt viết thật nhiệt tình, phóng khoáng, chẳng chút che giấu tình cảm của mình. Hắn còn chưa nghĩ ra nên viết thư trả lời thế nào cho phải phép.
“Cậu thật sự hết nói nổi rồi.” Lục Niệm Phi liếc mắt, đáy mắt hiện lên một tia tinh quái. “Nếu cậu thật sự không thích người ta, không muốn qua lại thì cứ viết thư nói thẳng, đừng làm chậm trễ người ta tìm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222512/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.