Hồ Xảo Muội há hốc mồm ngạc nhiên: “Trời ơi, cái nhà kiểu gì thế này? Tôi cứ tưởng trong khu nhà lính thì chỉ có nhà vệ sinh công cộng thôi chứ? Sao lại tốn tiền xây riêng thế này, có tiền cũng đâu thể tiêu xài lãng phí đến mức ấy?”
Vương Khôn vội vã liếc mắt nhìn vào sân nhà Dương Niệm Niệm, thấy không có ai, hắn mới khẽ thở phào rồi làm nghiêm mặt nhắc nhở vợ:
“Từ giờ cô nói chuyện chú ý một chút. Đây không phải cái thôn mình mà cô muốn nói gì thì nói.”
Vừa đến nơi, Hồ Xảo Muội thấy cái gì cũng lạ lẫm, đặc biệt là được ở trong căn nhà ngói đỏ có sân vườn, đúng như tổ ấm trong mơ của cô ta. Cô ta không còn tâm trí nghe chồng nói gì nữa, cứ thế hăm hở chạy thẳng vào trong nhà.
Vương Khôn đặt con xuống, dặn dò: “Tôi vào bộ đội trước đây. Cô cứ dọn dẹp đồ đạc đi rồi tí nữa tôi mang cơm về cho mà ăn.”
“Anh cứ lo việc của anh đi!”
Hồ Xảo Muội chỉ bận bịu ngắm nghía căn nhà, chẳng còn tâm trí để ý xem chồng đi đâu. Cô ta thầm nghĩ, cuộc sống tùy quân đúng là quá sung sướng, thoải mái hơn nhiều so với việc cày cuốc đầu tắt mặt tối ở quê nhà. Nghĩ lại, cô ta còn muốn đón cả cô em gái họ lên đây, rồi tìm một anh bộ đội nào đó gả cho nó, hai chị em ở gần nhau cho có bầu bạn.
Cô ta đi đi lại lại ngắm nghía ba gian nhà vẫn chưa đủ, còn vào cả nhà bếp xem xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222496/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.