Dương Niệm Niệm nháy mắt tinh nghịch một cái, khóe môi khẽ nở nụ cười tinh quái.
“Để em đi kỳ lưng cho anh nhé.”
Lục Thời Thâm khẽ híp mắt, liền nhanh tay bế thốc cô lên, đặt gọn ghẽ xuống giường.
“Không cần đâu, em cứ nghỉ ngơi trước đi. Anh tắm nhanh thôi mà.”
Dương Niệm Niệm bĩu môi, vẻ mặt hờn dỗi.
“Xời, vợ chồng già với nhau mà ngại gì chứ? Người ta còn tắm uyên ương nữa mà.”
Nghe cô nói rành mạch như đã từng trải, trong lòng Lục Thời Thâm không khỏi dấy lên mối nghi hoặc. Anh nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, khó hiểu.
“Em nhìn thấy rồi à?”
Anh vốn lớn lên ở nông thôn. Ngày ấy trong làng, ngay cả gian tắm rửa cũng chẳng có, mùa hè các bà các chị mang chậu ra sân tắm, còn cánh đàn ông thì kéo nhau ra bờ sông. Đến mùa đông muốn tắm thì phải lên tận thị trấn, mà vì tốn kém nên chẳng mấy ai chịu đi. Thậm chí có người còn chẳng tắm táp cả mùa đông. Anh thì chịu không nổi, đành lặn lội ra sông tắm đông, bị người ta trêu là đồ dở hơi.
Nói tóm lại, ở cái thôn này làm gì có chuyện vợ chồng tắm uyên ương bao giờ!
Dương Niệm Niệm ban đầu chỉ buột miệng nói ra, không ngờ anh lại hỏi nghiêm túc đến thế.
“Chuyện riêng tư thế thì làm sao em nhìn được? Em đoán thôi mà! Ở thành phố có điều kiện thì chắc chắn các cặp vợ chồng sẽ tắm chung với nhau hết.”
Cô cũng không dám chắc ở cái thời buổi này có hay không, nhưng ở thế kỷ 21
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222491/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.