Dương Niệm Niệm kéo Lục Thời Thâm ra một góc khuất, hạ giọng thủ thỉ: “Anh còn nhớ không, người em kể lần trước ấy, cái người mà trông giống An An như đúc? Hôm nay em đến trạm phế liệu thì thấy anh ta bị thương, đang nấp mình trong lán mái tôn rộng hoác.”
Đáy mắt Lục Thời Thâm thoáng lên vẻ lo lắng: “Vết thương có nặng không? Đã đưa đến bệnh viện chưa?”
Cô lắc đầu: “Vết thương khá nặng, mất rất nhiều máu, nhưng may mà không đe dọa đến tính mạng. Anh ta nhất quyết không chịu đi bệnh viện, em đành nhờ Vũ Đình khâu vá qua loa vết thương. Giờ thì anh ta đang nằm nghỉ trên giường của Khương Dương rồi.”
“Anh đi xem thử.”
Lục Thời Thâm nắm tay cô, bước nhanh đến bên chiếc xe đạp Thống Nhất. Anh vắt một chân dài qua yên xe, ngồi vững vàng rồi quay lại nhìn cô.
Dương Niệm Niệm chớp mắt: “Anh đi xe của đơn vị không phải nhanh hơn sao?”
Anh lắc đầu: “Quá nổi bật.”
Trong lòng cô đầy rẫy những câu hỏi, nhưng thấy vẻ mặt anh nghiêm nghị, đoán chừng có chuyện gì đó chẳng tiện hé răng, bèn ngoan ngoãn không hỏi thêm một lời.
Trên đường đi, cô kể lại cặn kẽ chuyện gặp Phi Ca. Lục Thời Thâm dồn hết sức vào bàn đạp, chiếc xe đạp lao đi như bay. Đường sá xóc nảy khiến cô đau ê ẩm cả người, phải ôm chặt vòng eo rắn chắc của anh để không bị văng xuống. Cô thầm nghĩ, lát nữa phải tìm ngay cái đệm lót bông đặt lên gác-ba-ga sau mới được.
Anh chỉ mất chưa đến nửa thời gian so
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222475/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.