Dương Niệm Niệm nhất thời sững sờ.
Đứa em chồng mới đến có vỏn vẹn một buổi tối mà đã phá cả cái cánh cửa nhà cô rồi sao? Lục Nhược Linh cũng thất kinh hoảng sợ, rõ ràng cô đâu có dùng sức lực gì mạnh mẽ đâu cơ chứ!
Cái cánh cửa này sao mà yếu ớt như bã đậu vậy, chỉ cần chạm nhẹ một cái đã đổ ập xuống rồi. Hóa ra nó lại mong manh đến thế, thật là trêu ngươi mà.
Sợ bị anh hai và chị dâu mắng, Lục Nhược Linh lúng túng nhìn vào trong phòng, rồi trong đầu chợt nảy ra một ý, liền hỏi:
“Chị dâu hai, chị lớn vậy rồi mà vẫn còn chơi cái trò cưỡi ngựa đấy sao ạ?”
“…”
Dương Niệm Niệm giật mình hoàn hồn, mặt đỏ bừng như gấc. Cô vừa định đứng dậy thì Lục Thời Thâm bỗng ôm chặt lấy eo cô. Bị anh cù lét, cô mất thăng bằng và lại ngồi phịch xuống giường.
“Có chuyện gì mà ồn ào thế? Tôi vừa ở ngoài sân đã nghe thấy một tiếng ‘rầm’ rõ to, có việc gì xảy ra vậy?” Vương Phượng Kiều đang bưng chén nước chè trên tay, tò mò bước đến cửa phòng. Đập vào mắt cô ấy là cánh cửa đổ rạp, “Ôi trời đất ơi, cái cửa này bị làm sao thế kia?”
Vừa nói, cô ấy lại chợt thấy Lục Thời Thâm đang ôm chặt Dương Niệm Niệm trên giường…
Là người từng trải qua chuyện phòng the, thấy cảnh này thì còn gì mà chẳng hiểu nữa chứ? Xa nhau lâu ngày cứ ngỡ như được đón tân hôn, đôi vợ chồng trẻ mới gặp lại, chẳng phải là củi khô bén lửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222470/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.