Đôi mắt Dương Niệm Niệm chợt bừng sáng, cô vội hỏi: “Thông báo đã về rồi sao?”
An An gật đầu thật mạnh, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn cô đầy tự hào.
“Đúng rồi thím! Thông báo ở trong nhà đó, thím mau về xem đi, ba con bảo thím thi đỗ đại học rồi!”
Dương Niệm Niệm giao xe đạp cho Lục Nhược Linh, bế xốc An An lên, hôn chùn chụt lên hai má phúng phính của cậu bé mấy cái.
“Thím vui quá! Tối nay về thím làm món ngon cho An An ăn nhé!”
Hai má An An đỏ ửng, cậu bé ngượng ngùng giãy ra khỏi lòng cô. Với vẻ mặt nghiêm trang, cậu thì thầm: “Thím ơi, thím đừng nhiệt tình như vậy, người khác thấy được thì ngại lắm.”
Nhìn bộ dạng bẽn lẽn của An An, Dương Niệm Niệm lại thấy thấp thoáng bóng dáng của Lục Thời Thâm. Cô không nhịn được mà bật cười khúc khích.
“Được rồi, không hôn nữa. Thế ba con về từ bao giờ vậy?”
An An nghe nhắc đến ba, vẻ mặt lại hớn hở hẳn lên: “Ba con về từ sáng sớm rồi, ba bảo thím sẽ về vào buổi chiều nên con cứ đứng đây đợi thím mãi.”
Dương Niệm Niệm đoán Lục Thời Thâm đã gọi điện về nhà, cô xoa xoa đầu cậu bé, dịu dàng nói: “Đi nào, chúng ta về nhà thôi.”
An An vui sướng “a” một tiếng, hăm hở chạy lên trước. Hai cái chân ngắn ngủn thoăn thoắt như gắn động cơ, cậu bé chạy nhanh tới mức gió cứ vù vù bên tai.
Đầu óc Lục Nhược Linh lúc này cứ như có tiếng chuông vang lên ong ong, cái miệng nhỏ nhắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222464/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.