Mờ sáng hôm sau, trời còn mờ sương, chưa sáng hẳn, ông Lục Quốc Chí cùng con trai đã thức dậy sửa soạn để đưa Dương Niệm Niệm và Lục Nhược Linh ra ga tàu.
Khi Lục Nhược Linh thức dậy, cô tìm mãi không thấy đôi giày của mình. Hỏi Quan Ái Liên mới biết, chị dâu cả đã vứt đôi giày cũ rách của cô đi và thay bằng một đôi mới tinh.
“Hai chị em mình đều đi giày cỡ 38, đôi của em rách cả đế rồi, đi đôi mới cho thoải mái.” Quan Ái Liên vừa nói vừa mỉm cười hiền hậu.
Lục Nhược Linh vui mừng khôn xiết, miệng cười tít mắt, “Cảm ơn chị dâu cả!”
Quan Ái Liên còn cẩn thận đóng gói cả món củ cải muối nhà làm, rồi dặn dò Dương Niệm Niệm:
“Em dâu, đây chẳng phải món gì ngon lành, em đừng chê nhé. Mang đến Hải Thành, buổi sáng ăn với màn thầu và cháo cũng được.”
Dương Niệm Niệm không khách sáo chút nào, cô cười xòa đáp: “Chị dâu cả ơi, lần này về đây chị đã phải vất vả quá rồi, nào là làm giày cho em với Thời Thâm, giờ lại còn chuẩn bị đồ ăn mang đi nữa chứ.”
Quan Ái Liên xua tay, nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi: “Đều là đồ nhà làm thôi, không đáng gì đâu, em đừng chê là được.”
Lục Nhược Linh nghe vậy liền nói đỡ: “Chị dâu thứ hai chắc chắn không chê đâu. Lần trước chị ấy về, thích ăn củ cải muối lắm mà.”
Quan Ái Liên nghe em gái nói, nghĩ thầm, đúng là em gái ngốc mà, Niệm Niệm thích ăn củ cải muối là vì buổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222462/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.