Dương Trụ Thiên nghe chất giọng the thé của cô em gái ở đầu dây bên kia lộ vẻ không ổn, chợt giật mình, nhận ra lần này có lẽ thật sự đã gây nên chuyện tày đình.
“Tuệ Oánh, em đừng nóng giận, anh chỉ nói để dọa vậy thôi, chứ làm sao anh dám thật sự hành động như thế.”
Hắn ta có thể là kẻ chẳng ra gì, nhưng riêng cái biệt danh “chiều em gái như vàng” thì quả thật không sai một ly nào. Trong mắt hắn, ngay cả mẹ đẻ cũng chẳng thể sánh bằng cô em gái bé bỏng của mình.
Dương Tuệ Oánh nghe vậy, giọng nói cũng dịu lại đôi phần, khẽ khuyên nhủ: “Anh hai à, nếu anh chịu nghe lời em, thì giờ anh phải đưa mẹ tới nhà anh Lục mà xin lỗi người ta ngay lập tức đi.”
Dương Trụ Thiên trợn trừng hai mắt, vẻ mặt như thể không tin nổi vào tai mình: “Mày nói năng kiểu gì vậy? Bắt anh đây đi xin lỗi á? Chẳng thà bảo anh đi ăn cứt còn dễ chấp nhận hơn!”
“Anh hai ơi, hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt chứ. Sao anh vẫn không chịu hiểu ra hả?” Dương Tuệ Oánh nói ẩn ý, lời lẽ khéo léo: “Anh có muốn làm ô uế thanh danh của con Niệm Niệm thì cũng không nên để chính gia đình mình và nhà bên Hằng Phi ra mặt làm trò cười cho thiên hạ.”
Chẳng đợi Dương Trụ Thiên mở miệng, cô ta đã nhỏ giọng nói tiếp: “Bây giờ cứ giải quyết mọi chuyện cho êm thấm trước đã, sau này mình từ từ tìm cách đối phó với con Niệm Niệm. Em chẳng tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222457/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.