Lục Nhược Linh nhìn thấy ba mình đang quay sang nhìn cô, vành mắt cô lại đỏ hoe lần nữa.
“Ba ơi, cái thằng Dũng ngủ còn tè dầm, nhiều khi còn thói xấu cứ cởi tuột quần áo ra. Con thật sự không muốn sống cùng nó nữa đâu ba!”
Quan Ái Liên thấy vậy liền hùa theo khuyên nhủ: “Ba ơi, tụi con là chị dâu mà còn thấy xót xa, không đành lòng nhìn Nhược Linh nhảy vào cái hố lửa đó. Lẽ nào ba lại nỡ lòng nào đẩy con gái mình sống cả đời với một người đàn ông tệ bạc như vậy? Chẳng phải là ba đang hại đời con bé sao? Bây giờ Niệm Niệm chịu giúp lo chuyện trả lễ hỏi, lại còn đưa Nhược Linh ra ngoài làm công, đây là một cái phúc lớn đấy ba ạ!”
Lục Khánh Viễn vốn miệng lưỡi vụng về, không biết khuyên nhủ ra sao, cũng chỉ biết nói theo: “Ba ơi, ba không thể vì cái sĩ diện hão huyền mà đánh đổi cả cuộc đời con gái mình được!”
Thái độ của Lục Quốc Chí có chút mềm đi, nhưng cái sĩ diện vẫn còn đó, ông chần chừ, mặt mày cứ sầm sì không nói năng gì.
Thấy vậy, Mã Tú Trúc liền xích lại gần Dương Niệm Niệm, hỏi: “Con có thể bỏ ra bao nhiêu tiền để trả lễ hỏi?”
“Mẹ, chuyện này để con nói chuyện với nhà Tiền Dũng, con đã ra mặt lo chuyện này thì bao nhiêu tiền con cũng lo được.” Dương Niệm Niệm đáp lại.
Đôi mắt Mã Tú Trúc lấp lánh sự tính toán tham lam: “Làm công ở Hải Thành một tháng được bao nhiêu tiền? Nó có thể gửi về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222452/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.