Quan Ái Liên thấy hơi chột dạ, đúng là con bé Nhược Linh này cũng thật là, đánh người thì đánh thôi, sao lại giáng thẳng vào mặt người ta thế? Thành ra giờ cô ấy ra mặt cũng thấy ái ngại đôi chút, chẳng dám tự tin cất lời.
Quan Ái Liên nuốt một ngụm nước bọt, căng thẳng nói: “Em gái tôi sẽ không vô duyên vô cớ mà đánh người đâu, ở đây chắc chắn phải có uẩn khúc gì đó.”
Mặt bà Tiền sưng lên như quả bóng cao su bơm căng, chực chờ nổ tung. Bà ta chỉ thẳng vào Lục Nhược Linh mà tuôn một tràng mắng chửi: “Uẩn khúc là nó không chịu động phòng với con trai tôi! Nhà nào con dâu lại không chịu chiều chồng? Nó đã gả cho con trai tôi rồi, còn làm trò làm giá làm gì? Nhà tôi bỏ cả đống tiền lễ hỏi cưới nó về để thờ à?”
Bà Tiền chính gốc là một người đàn bà đanh đá ở nông thôn. Lời lẽ của bà ta cực kỳ khó nghe, nếu không phải vì nể mặt Dương Niệm Niệm và Quan Ái Liên là người nhà chồng của Lục Nhược Linh, chắc bà ta còn mắng chửi thậm tệ hơn nữa.
Quan Ái Liên vốn dĩ thấy Lục Nhược Linh không bị hại, còn đánh cho thằng Tiền Dũng mặt mũi sưng vù thì không muốn làm lớn chuyện. Ai ngờ bà Tiền lại nói năng quá quắt như vậy. Ngay trước mặt các cô, bà ta đã thế này thì sau lưng không biết còn hành hạ Nhược Linh đến mức nào. Nhìn thấy Lục Nhược Linh ngây ngốc đứng đó, không biết cãi lại một câu nào, Quan Ái Liên lườm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222450/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.