Dương Niệm Niệm bước xuống khỏi chiếc xe đạp, vẫy tay về phía ông trưởng thôn: "Bác trưởng thôn, cháu cảm ơn bác nhé! Cháu chào bác ạ!"
Khóe miệng ông trưởng thôn giật giật, khéo léo nhắc nhở cô: "Mẹ cháu vẫn chưa hay biết chuyện sổ hộ khẩu thiếu một trang đâu."
Dương Niệm Niệm cười tươi như hoa, đảm bảo: "Bác cứ yên tâm! Lần này cháu về là để thăm mẹ chồng, còn chuyện với Hoàng Quế Hoa thì cháu đã cắt đứt quan hệ rồi, sẽ không bén mảng về nhà bà ấy đâu. Nhưng mà, nếu bác mà mách với bà ấy chuyện cháu về, bà ấy mà lùng sục đến đây thì cháu không dám chắc sẽ giữ kín mọi chuyện đâu đấy!"
Ông trưởng thôn rùng mình, không biết có phải mình nghĩ quẩn không, nhưng ông cảm thấy Dương Niệm Niệm hình như đã biết tỏng mọi chuyện. Ông vội vàng phủi sạch quan hệ với Hoàng Quế Hoa: "Chuyện này cháu cứ yên tâm, bình thường bác chẳng có việc gì nên cũng không ghé sang nhà bà ấy. Cả năm trời cũng chẳng gặp mẹ cháu được mấy lần."
"Ối giời, vợ của thằng Thời Thâm đấy à, về từ lúc nào thế không biết?"
Một bà cô hàng xóm đang oằn lưng vác bao phân trên vai nhận ra Dương Niệm Niệm liền bước về phía cô.
Thấy có người tới, ông trưởng thôn vội vàng nói: "Thôi bác về đây, cháu mau về thăm mẹ chồng đi thôi!" Nói đoạn, ông liền đạp xe đi mất hút.
Dương Niệm Niệm quay sang nhìn bà cô, thấy hơi quen mắt, hình như đó chính là người đã từng giúp cô đuổi Hoàng Quế Hoa đi. Cô cười tít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222446/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.