Vì hoang phế lâu ngày, trong nhà âm u và có một mùi mốc khó chịu. Dương Niệm Niệm đi một vòng, nắm được bố cục rồi đi xuống lầu.
Đỗ Vĩ Lập chống nạnh, đi đi lại lại ngoài cửa. Nhìn thấy Dương Niệm Niệm bước ra, gã thở phào nhẹ nhõm.
"Cô tổ của tôi ơi, cuối cùng cô cũng ra rồi. Tôi cứ tưởng cô bị dọa cho ngất xỉu trong đó, đang định đi tìm người đến khiêng cô ra."
Thật lòng mà nói, lần này Đỗ Vĩ Lập thực sự phải nể phục Dương Niệm Niệm. Cô trông gầy gò yếu ớt thế mà gan dạ đến mức ngay cả ma quỷ cũng chẳng khiến cô run sợ. Cứ với cái bản lĩnh và lòng can đảm này, nếu sau này Dương Niệm Niệm không thể phất lên làm giàu, gã thề sẽ không bao giờ tin.
Dương Niệm Niệm nghe ra ý tứ trong lời hắn, biết dù cô có ngất thì Đỗ Vĩ Lập cũng sẽ không dám bén mảng vào.
Cô không có hứng đôi co với Đỗ Vĩ Lập, nghiêm túc nói: "Lát nữa tôi sẽ tìm người đến dọn dẹp bên trong. Tôi thấy kết cấu ngôi nhà rất chắc chắn, ngoài cửa và cửa sổ bị hỏng thì không có vấn đề gì khác, chỉ cần sửa sang lại một chút là có thể ở được ngay."
Ban đầu Dương Niệm Niệm định mua nhà rồi bỏ không, nhưng cô phát hiện bộ khung ngôi nhà này quá vững chãi, không hề bị hư hại. Bỏ hoang mãi thì phí quá chừng.
Đỗ Vĩ Lập nói: "Cô nói thật đấy à?"
"Tôi thấy cô quả thực có tố chất kinh doanh. Gan to, bụng dạ khó lường, điểm này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222435/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.