Dương Niệm Niệm tới thành phố khi ông Trịnh đã chở một chuyến hàng đi. Cô và Khương Dương đạp xe đến trạm gia công, cặm cụi làm việc cho đến quá mười giờ sáng mới vận chuyển xong toàn bộ hàng hóa lên xe tải.
Lần này, tổng cộng là 4,5 tấn sắt vụn và phế liệu thép. Phế liệu thép giá cao hơn sắt vụn, tổng cộng thu về được 2.500 đồng. Hai người đến một ngân hàng khác, mở một sổ tiết kiệm mới hòng tiện bề quản lý tiền công nhật, sau đó họ đi mua một chiếc máy kéo lớn, tốn 5.560 đồng.
Khương Dương đã học chú Trịnh lái máy kéo từ lâu. Giờ được mua chiếc mới tinh tươm, trong lòng cậu hăng hái lắm. Cậu gác chiếc xe đạp của mình lên thùng xe, muốn chở Dương Niệm Niệm về luôn.
Máy kéo khá dễ lái, Dương Niệm Niệm không lo về tay nghề của Khương Dương, nhưng cậu vẫn chưa có bằng lái. Tuy thời này việc kiểm tra không gắt gao, nhưng lái xe không bằng vẫn tiềm tàng nhiều rủi ro. Hơn nữa, thi bằng cũng nhanh và dễ, có bằng rồi sẽ tránh được bao nhiêu chuyện rắc rối.
"Này, cậu đăng ký thi bằng lái sớm đi nhé."
Khương Dương cười hì hì, lấy một thứ gì đó từ trong túi ra nhét vào tay cô. "Cô xem cái này là gì nè."
Dương Niệm Niệm tò mò nhìn, rồi mắt sáng bừng lên. "Cậu thi bằng lái từ khi nào thế?"
"Hì hì, nửa tháng trước rồi. Lúc đó tôi đã nghĩ trước sau gì cũng cần dùng đến, chỉ là không ngờ lại nhanh thế." Khương Dương khoe.
Dương Niệm Niệm vỗ vai cậu, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222417/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.