Dương Niệm Niệm đâu phải kẻ khờ khạo, cô nhìn thấu ý đồ của Đinh Lan Anh, dĩ nhiên sẽ không dại dột mà tự động nhảy vào cái bẫy đã được giăng sẵn.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ, thành thật đáp lời: “Thưa chủ nhiệm Đinh, em thật lòng cảm ơn thiện ý của các chị em. Em vô cùng vui mừng và cảm kích ạ.”
Cô khéo léo chuyển sang giọng khác, nói tiếp: “Nhưng mà, kết quả thi cử vẫn chưa thấy đâu, có đậu hay không cũng chẳng ai dám chắc được. Các chị em lại mang cờ thưởng đến sớm thế này, chẳng phải có hơi vội vàng rồi sao ạ? Người hiểu tình hình sẽ cho rằng mọi người tốt bụng đến chúc mừng, chứ người chẳng hay biết lại tưởng mọi người đến để chọc ghẹo em thì sao. Chủ nhiệm thấy vậy có phải không ạ?”
Nụ cười trên môi Đinh Lan Anh cứng đờ. Cái con bé Dương Niệm Niệm này ăn nói quả thật lanh lẹ. Đặc biệt cái từ "vui mừng" mà cô ta dùng, nghe cứ như thể bà ta đang tìm cách lấy lòng vậy.
Thái độ của Dương Niệm Niệm lại vừa lễ phép, vừa tươi tắn, không thể bắt bẻ được câu nào. Điều làm Đinh Lan Anh bất ngờ hơn nữa là cô lại thẳng thừng vạch trần mục đích thật sự của bà ta. Đến lúc này, Đinh Lan Anh mới sực tỉnh, nhận ra mình đã quá xem thường Dương Niệm Niệm. Bảo sao cô lại có thể khiến Lục Thời Thâm phải nể phục đến vậy, hóa ra cũng là một cô gái có chút mưu mẹo.
Đã là chủ nhiệm bệnh viện bao năm, Đinh Lan Anh đâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222415/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.