để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện! Kỳ thi đại học năm 1983 chỉ có tám môn, kéo dài trong hai ngày.
Lục Thời Thâm lo lắng chuyện gặp Dương Tuệ Oánh sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của Dương Niệm Niệm nên đã cố tình giấu không kể cho cô. Cũng may, đề thi lần này lại dễ hơn so với dự đoán ban đầu.
Đến trưa ngày hôm sau, khi cô vừa hoàn thành bài thi cuối cùng, Khương Dương đã chờ sẵn ở cổng trường. Cậu ta khăng khăng rằng cô đã vất vả rồi, nhất định phải mời cô một bữa thật ngon ở tiệm ăn.
Dương Niệm Niệm không muốn từ chối ý tốt của Khương Dương nên đành theo cậu ấy đến đó.
Khương Dương gọi một con cá chép kho thịt nặng hơn một cân rưỡi, một đĩa thịt kho tàu to đùng và món gà xào ớt thơm lừng. Ban đầu, cậu ấy còn định gọi thêm sườn chua ngọt nữa, nhưng thấy Dương Niệm Niệm kiên quyết phản đối nên mới đổi sườn thành món cải thìa luộc thanh đạm.
Trong lúc chờ đồ ăn, Khương Dương hào hứng kể chuyện như thể “người gặp nạn thì mình vui sướng”.
“Dạo gần đây không hiểu sao bên Đỗ Vĩ Lập lại xảy ra chuyện lùm xùm, nhiều nhà máy than phiền là họ không thu gom phế liệu đúng hẹn, đến mức phải tìm tới tận chỗ mình để khiếu nại ầm ĩ.”
Dương Niệm Niệm đoán già đoán non: “Có lẽ dạo này Đỗ Vĩ Lập đang không được vui cho lắm, nên chẳng có tâm trạng nào mà quản lý trạm phế liệu đâu. Chắc một thời gian nữa mọi chuyện sẽ đâu vào đó thôi.”
“Thế thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222413/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.