Dương Niệm Niệm và Vương Phượng Kiều vừa về đến khu tập thể quân nhân đã bắt gặp Vu Hồng Lệ đang phơi mớ quần áo ngoài sân. Hai người chỉ liếc nhìn nhau, chẳng ai buồn chào hỏi ai lấy một câu. Ở cái khu tập thể này, có ai mà chưa từng giận hờn, xích mích với người khác bao giờ? Chỉ cần vài ngày là chuyện cũ đâu lại vào đấy, mọi người cũng quen rồi.
Nhìn thấy hai người đã đi khuất, Vu Hồng Lệ bĩu môi, lẩm bẩm một mình: “Cái con hồ ly tinh với mụ chằn này đi chung với nhau đúng là một cặp trời sinh! May mà ở cái khu tập thể bộ đội này, chứ ở dưới quê, ăn mặc lòe loẹt như thế này thì người ta khạc nước bọt cũng đủ làm cho c.h.ế.t chìm rồi!”
Vu Hồng Lệ chửi Dương Niệm Niệm là “hồ ly tinh” cũng chẳng phải không có lý do. Mấy chị em quân tẩu ở đây, ai cũng chỉ mặc độc cái áo yếm bên trong. Nhiều người còn khéo léo đệm thêm miếng bông cho đỡ lạnh, chứ làm gì có quần áo lót hay áo n.g.ự.c như bây giờ. Đã vậy, đa số chị em đều đã sinh con nên vóc dáng chẳng còn thon gọn, mặc quần áo nào cũng thấy lùng bùng, chẳng đẹp đẽ gì.
Riêng Dương Niệm Niệm thì lại khác, vóc dáng cô vừa vặn, bộ n.g.ự.c nhỏ nhắn nhưng săn chắc. Vu Hồng Lệ nghĩ bụng, ăn mặc hở hang như thế kia chẳng phải để câu dẫn đàn ông thì là gì? Bảo sao cái ông Lục liên trưởng kia lại cưng chiều cô ta như báu vật không bằng.
Vu Hồng Lệ hậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222409/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.