"Ối chà, đây là làm cái gì vậy?"
Đỗ Vĩ Lập thò đầu ra ngoài cửa xe con, ánh mắt tinh quái đầy vẻ thích thú. Hắn nhìn chằm chằm mấy người đang vây quanh Dương Niệm Niệm, vẻ mặt cợt nhả, cất giọng trêu chọc: "Đây chẳng phải bà chủ Dương sao? Sao lại ra nông nỗi này?"
Đỗ Vĩ Lập không ngờ rằng, mới sáng nay hắn vừa nghe thấy tên cô, buổi chiều đã chạm mặt. Quả là một sự trùng hợp kỳ lạ!
Ánh mắt Dương Niệm Niệm lóe lên một tia sáng, cô cố nén cơn đau nơi cổ chân, đứng bật dậy, đẩy mạnh gã đàn ông đang chắn trước mặt. Cô dứt khoát, nhanh nhẹn đến mức không ai kịp trở tay, lao tới giật mạnh cửa xe, ngồi phịch vào ghế phụ.
"..."
Khóe miệng Đỗ Vĩ Lập giật giật hai cái: "Này, bà chủ Dương, cô làm gì thế?"
Ngồi yên vị trong xe, Dương Niệm Niệm cuối cùng cũng thở phào.
Lúc này dù có là xe ủi đất đến cũng đừng hòng lôi cô xuống được!
"Ông chủ Đỗ, mối hiềm khích giữa đôi ta để sau hẵng tính. Bây giờ, mong ông ra tay nghĩa hiệp, giúp tôi một tay được không?"
Đỗ Vĩ Lập không lập tức trả lời, dường như đang cân nhắc xem có nên nhúng tay vào chuyện này hay không.
Về phần Trần ca và đám tay chân, chúng vốn đã làm chuyện mờ ám nên vừa thấy có người lái xe tới đã giật mình. Chờ đến khi định thần lại, Dương Niệm Niệm đã ngồi gọn trong xe của Đỗ Vĩ Lập.
Nếu lần này không thành công, muốn bắt được Dương Niệm Niệm khi cô đi một mình sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222393/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.