Dương Niệm Niệm nghĩ ngợi, lại dặn dò: "Cũng không thể khinh suất coi thường đối phương. Hôm nay cậu đi dọn phế liệu, tiện đường mua hai bao thuốc lá, tìm cơ hội thăm dò những người làm ở xưởng xem gốc gác của Đỗ Vĩ Lập ra sao. Phải nắm rõ hắn là người thế nào thì mới tránh được việc 'đá phải cục sắt' mà gãy chân."
Biết đâu Đỗ Vĩ Lập lại thực sự có thế lực lớn thì sao? Khương Dương cười hì hì: "Chuyện này dễ ợt thôi ạ, chẳng cần tìm ai khác, cháu đoán chắc chú Trịnh biết rõ. Chú ấy ngày nào cũng chạy xe ba gác khắp nơi kéo hàng, quen biết nhiều mối lắm. Trước đây chú ấy còn giúp Đỗ Vĩ Lập chở đồ, sau này vì chuyện tiền nong không sòng phẳng mà hai người cãi vã một trận, từ đó chú ấy nghỉ hẳn không làm nữa."
Dương Niệm Niệm gật đầu: "Tùy cậu vậy, muốn hỏi ai thì hỏi, tôi đi bán hàng đây."
Khương Dương rất biết ý, chạy ngay vào nhà, dọn hết đống quần áo ra xe ba gác. Chợt nghĩ ra điều gì, cậu liền quay lại báo cáo với Dương Niệm Niệm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Duyệt Duyệt lớn rồi, cháu ở cùng con bé không tiện nữa. Cháu định cất thêm một gian nhà nhỏ bên cạnh để hai anh em ngủ riêng."
"Được, vậy thì cậu cứ tìm thợ đến xây đi." Dương Niệm Niệm vốn cũng muốn nói chuyện này với Khương Dương, giờ thấy cậu tự giác nghĩ đến cô cũng đỡ mất công.
"Không cần thợ đâu ạ, cháu mua gạch về tự xây là được. Mấy việc này đơn giản mà," Khương Dương nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222383/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.