“Không ra bờ sông, vậy dùng nước lạnh không tắm được à? Tao đây ngày nào chả tắm nước lạnh, có thấy ốm đâu. Sinh ra ở nông thôn mà còn đỏng đảnh như tiểu thư vậy, không có số làm phượng hoàng thì có dùng nước gì cũng vậy thôi…”
Mã Tú Trúc thấy con gái dám cãi lại, đôi mắt trừng to hơn, mắng chửi một tràng cho đã miệng thì chợt im bặt, bởi vì liếc thấy bóng con trai út trở về. Lục Thời Thâm vừa bước vào sân đã nghe thấy tiếng mẹ mắng mỏ, nhưng anh không nói gì, cứ lẳng lặng xách xô nước vào bếp.
Lục Nhược Linh nhanh chóng chạy theo vào, vội vàng cầm gáo múc nước đổ vào cái chảo gang to đùng rồi tủm tỉm cười, “Mẹ sợ anh hai nhất đấy.”
Nghe cô em chồng nói vậy, Dương Niệm Niệm cũng phì cười.
“Giờ mẹ em đang sốt ruột tìm chồng cho em đấy, em phải để ý một chút. Đừng để mẹ nói sao nghe vậy. Nếu còn lưỡng lự thì cứ lén tâm sự với chị dâu, hỏi ý kiến của chị ấy xem sao.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Quan Ái Liên là một người ngay thẳng, biết lẽ phải nên Dương Niệm Niệm tin tưởng. Nếu Lục Nhược Linh nghe lời cô ấy, chắc chắn sẽ không lấy phải người quá tệ.
Lục Nhược Linh cười ngây ngô, “Chị dâu hai, hay là… chị với anh hai ở lại thêm mấy hôm đi, chờ em đi xem mặt rồi hẵng về.”
Trải qua hai ngày chung sống, Lục Nhược Linh quý chị dâu hai lắm. Nhìn thì nũng nịu như một cô tiểu thư thành phố, nhưng thực tế chẳng hề yếu đuối chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222365/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.