Ánh mắt Lục Quốc Chí không hài lòng, liếc xéo con dâu cả một cái. Thấy mọi người đều đang nhìn mình, ông ta cưỡi lên lưng cọp khó xuống, đành cắn răng nói: “Nếu con cũng chẳng có ý kiến gì, vậy thì bố sẽ mua cho em dâu con một chiếc.”
Nói rồi, ông vào phòng lục lọi một lúc lâu, cầm ra một sấp tiền, đếm đi đếm lại hai lần. Chắc chắn không thừa không thiếu, vừa đúng 10 đồng, ông mới đưa cho Lục Thời Thâm.
“Hai hôm nay chân ta đau, không có thời gian đi thị trấn. Con cầm tiền này dẫn nó đi mua đi.”
Trong lòng Lục Quốc Chí cũng có tính toán riêng. Thứ nhất, mua một chiếc đồng hồ một trăm đồng thì 10 đồng này chắc chắn không đủ. Nếu ông tự đi thị trấn mua, có lẽ còn phải bù thêm hai, ba chục đồng nữa. Thứ hai, theo tính cách của thằng con út, nó sẽ chẳng bao giờ nhận số tiền này. Nó là người trọng sĩ diện, hơn nữa cũng chẳng thiếu chút tiền này.
Lục Quốc Chí vốn nổi tiếng khôn ngoan, tính toán chi li, vậy mà ông ta không ngờ, tiền vừa đưa ra, chưa kịp định thần lại, Lục Thời Thâm đã thoăn thoắt nhận lấy, trực tiếp nhét gọn vào túi áo.
"Thị trấn chẳng có đồng hồ đẹp, ngày mai con dẫn Niệm Niệm vào thành phố mua."
Lục Quốc Chí tiếc của đứt ruột, hối hận vô cùng. Đáng ra ông đã không nên rút tiền ra mới phải. Giờ trước mặt bao nhiêu người thế này, lời đã nói ra rồi, ông ta cũng không thể rút lại. Ông ta đành mặt dài như đưa đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222363/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.