Lục Tú Lụa cùng Quan Ái Liên liếc nhìn nhau, nét mặt của cả hai miễn bàn là khó xử đến mức nào. Hai người đang định tìm lời để nói đỡ cho qua chuyện thì bà Ngưu Đồng Thảo bỗng nhiên cất tiếng:
“Ái Liên này, nhà con có phải có một cô em họ tên Cam Cam không? Năm nay 21 tuổi rồi nhỉ? Đã có nơi nào chưa?”
Quan Ái Liên vốn dĩ đã chẳng ưa gì bà mợ nhỏ này, nay lại thêm chuyện Lục Khánh Viễn vừa bị ông chồng bà ta đánh cho một trận, trong lòng cô ấy càng thêm ngứa mắt. Cô ấy thẳng thừng lắc đầu: “Vẫn chưa có đâu ạ, cũng đang tính gả về nhà họ Vương ở thị trấn, nhưng vì chuyện thách cưới mà không thành. Nhà gái đòi 50 tệ tiền sính lễ cùng một cái máy may và một chiếc xe đạp.”
Biết tỏng cái nết hà tiện của bà Ngưu Đồng Thảo, cô cố tình nói thách giá tiền sính lễ lên thật cao. Quả nhiên, bà ta nghe xong lập tức bĩu môi một cái rõ dài, ánh mắt thì cứ như muốn xiên xẹo người khác vậy:
“Mặt mũi có nạm vàng chắc? Sao lại đòi hỏi tiền sính lễ lắm thế không biết? Cứ chờ tiếng xấu đồn xa, sau này chẳng ma nào thèm dòm ngó mà làm mai nữa, cho cô ta ở vậy cả đời đi thôi.”
Quan Ái Liên hiểu rõ tính nết của Ngưu Đồng Thảo nên không nói thêm gì. Ai ngờ, bà ta liếc nhìn cô bé Lục Nhược Linh đang cúi đầu ăn cơm không nói gì, bỗng nảy ra một ý tưởng khác:
Bà ta cười hì hì: “Nhược Linh, con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222357/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.