Dương Niệm Niệm nhìn người phụ nữ bước ra từ nhà chính. Bà ấy đen nhẻm, gầy gò, làn da thô ráp, má tóp lại, nhưng dù cười tươi rói như hoa thì tướng mạo vẫn toát lên vẻ lanh lợi, tinh khôn.
Người phụ nữ đi nhanh đến trước mặt hai người, nhìn Dương Niệm Niệm từ đầu đến chân, vẻ mặt đầy tâng bốc: “Này, đây là vợ thằng Thời Thâm phải không? Trông xinh xắn quá!”
“Tiểu thím.” Lục Thời Thâm lạnh nhạt giới thiệu với Dương Niệm Niệm.
“Cháu chào tiểu thím ạ.” Dương Niệm Niệm lễ phép chào.
“Ai, ai.” Tiểu thím Lục cười càng tươi rói hơn: “Trông xinh đẹp như thế này, đúng là hợp với thằng Thời Thâm nhà ta quá rồi.”
Quan Ái Liên bế con ra khỏi nhà chính, mời mọi người vào nhà: “Đừng đứng ở sân nữa, mau vào phòng ngồi đi.”
Lục Thời Thâm gật đầu, dựng xe đạp dưới mái hiên rồi xách đồ vào nhà chính.
Thấy hắn xách nhiều đồ như vậy, mắt tiểu thím Lục sáng rực: “Này, các cháu mua nhiều vải thế để làm gì đấy?”
“Mua cho anh chị dâu và mấy đứa nhỏ làm quần áo ạ.” Dương Niệm Niệm nhận đồ từ tay Lục Thời Thâm, xách thẳng vào căn phòng phía tây.
Cô thầm nghĩ. Nhìn dáng vẻ tiểu thím Lục này liền biết là người hám của.
Quan Ái Liên nghe nói vải là mua cho mình, vội nói: “Em dâu, chị chưa có quà ra mắt em mà, sao em lại mua vải cho bọn chị làm gì? Bọn chị có quần áo để mặc rồi, em cứ để dành mà may đồ cho mình đi.”
Chưa kịp để Dương Niệm Niệm nói gì, tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222348/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.