Dương Niệm Niệm trằn trọc mãi không sao chợp mắt được. Một lúc sau, trong cơn mơ màng, cô chợt ngửi thấy một mùi hương ngải cứu thoang thoảng, vô cùng dễ chịu. Cứ thế, cô dần chìm vào giấc ngủ và ngủ một giấc say nồng cho tới sáng.
Quan Ái Liên gọi bọn trẻ nhỏ thức dậy đi học, tiện thể đánh thức luôn Dương Niệm Niệm.
“Em dâu ơi, dậy ăn sáng thôi. Bà nội của mấy đứa nhỏ đang xụ mặt kìa. Nếu em còn ngủ nữa, bà ấy sẽ đi rêu rao khắp làng trên xóm dưới đấy. Một lát nữa, Nhược Linh còn có người đến dạm hỏi đó.”
Dương Niệm Niệm dụi dụi mắt, cô nàng tỉnh táo hẳn. “À… được ạ.”
Lục Hải Châu và Lục Hải Thiên nhanh nhẹn nhảy xuống giường, chạy ra ngoài rửa mặt. Quan Ái Liên tiện tay khép cửa phòng lại, vừa mặc quần áo cho Lục Bảo Bảo vừa giục Dương Niệm Niệm:
“Em thay đồ rồi ra ăn sáng đi thôi.”
“Ơ...” Dương Niệm Niệm chợt đỏ mặt: “Để lát nữa em thay được không? Bảo Bảo vẫn còn trong phòng mà.”
“Ôi chao, nó là trẻ con, biết gì đâu mà em phải ngại! Em cứ thay đi, cứ tự nhiên, đừng bận tâm làm gì.”
Quan Ái Liên dứt lời, thấy cô em dâu có vẻ ngượng ngùng, bèn che chắn trước mặt thằng bé Lục Bảo Bảo, rồi quay lưng về phía Dương Niệm Niệm, giục: “Chị che cho em rồi đấy, mau lên đi nào.”
“...”
Biết Quan Ái Liên có tính cách bộc trực, không để ý tiểu tiết, Dương Niệm Niệm cũng chẳng muốn làm dáng làm điệu. Cô quay lưng lại phía chị dâu, lấy quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222344/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.